3 điều giản dị khiến người ta vui vẻ cả đời, ngay cả Khổng Tử cũng phải thừa nhận
Ngày đăng:
30/09/2018
Lượt xem:
702
Một lần trên đường du ngoạn, Khổng Tử gặp một ông lão tên là Vinh Khải Kỳ đang ở ngoài đồng, vừa đi vừa ca hát vui vẻ.
Khổng Tử hỏi: “Xin hỏi, lão tiên sinh có gì mà vui như vậy?”.
Ông lão Vinh Khải Kỳ đáp:
“Nguyên nhân khiến tôi vui vẻ có rất nhiều. Con người là anh linh của vạn vật trong trời đất, là tôn quý nhất, tôi may mắn được có thân người, đây là nguyên nhân thứ nhất khiến tôi vui vẻ. Con người có nam có nữ, nam được tôn quý, nữ phải chịu khổ, tôi lại may mắn được thân nam nhi, đây là nguyên nhân thứ hai khiến tôi vui vẻ. Có người chưa thấy nhật nguyệt, thân còn tã lót đã bỏ mạng vong thân. Còn tôi, may mắn sống được tới 90 tuổi, đây là nguyên nhân thứ ba khiến tôi vui vẻ.
Cuộc sống tuy cũng vất vả thiếu thốn, nhưng vẫn có tư thái của người đọc sách thánh hiền, chết chẳng qua cũng chỉ là điểm đến cuối cùng của mỗi một người. Tôi đã lâu vẫn một tâm thái bất biến, luôn đợi chờ điểm đến cuối cùng đó. Vậy nên còn có điều gì mà khiến tôi phiền não?”.
Khổng Tử nghe vậy, liền nói: “Nói rất hay, tiên sinh quả là một người có thể tự mình an ủi chính mình”.
Về sau, khi đại thi hào Nguyễn Du trên đường đi xứ đã ghé thăm mộ của cụ Vinh Khải Kỳ, bồi hồi nhớ lại câu chuyện của cố nhân mà xúc động làm bài thơ rằng:
“Tam lạc nhân giai hữu Như hà tử độc tri Sinh bần do bất tuất Lão tử phục hà bi
Khoáng dã Đông Sơn hạ Hành ca thập tuệ thì Hiền danh lưu thử địa Thiên cổ khởi nhân tư”
Dịch nghĩa:
Ba niềm vui của ông, mọi người đều có Sao chỉ mình ông biết? Sống nghèo còn chẳng đoái nghĩ Già chết lại buồn chi?
Cánh đồng bát ngát bên núi Đông Sơn Vừa ca vừa mót lúa Tiếng người hiền lưu lại đất này Xưa nay người ta nhớ
Thật ra, con người sướng khổ, buồn vui, không gì khác ngoài cái tâm mình quyết định. Bởi sống ở đời, nhìn thấu thì vạn sự xuôi, nhìn không ra thì trăm ngàn sự cản. Có những người chỉ vì một chút lý do không thuận lòng hợp cảnh thì liền tức giận, u sầu. Ví như, ra đường kẹt xe cũng giận, trời nắng không vui, mà trời mưa cũng chẳng thích… bất kể điều gì cũng có thể khiến họ cảm thấy khó chịu trong lòng.
Nhưng thử hỏi khó chịu nào có ích chi? Lẽ nào tức giận có thể làm cho xe hết kẹt, trời hết nắng và mưa kia ngừng rơi hay sao? Vạn vật trên đời đến và đi đều có nguyên nhân của nó, vậy nên, chỉ khi nào chúng ta biết bằng lòng với hiện tại, biết thưởng thức cuộc sống trong từng thời điểm, tùy kỳ tự nhiên mà sống mới có được niềm vui mỗi ngày.
Người có thể kiếm được nhiều tiền, thường nhờ vào trí tuệ, nhờ động não, chứ không phải nhờ việc cứ đâm đầu vào làm. Học cách dùng trí tuệ để kiếm tiền, bạn hoàn toàn có thể trở thành người giàu.
Ở nơi làm việc, hầu hết các nhân viên đều không dám từ chối lãnh đạo, bất kể là sếp có giao cho mình công việc gì. Dù có một vài người rất muốn từ chối nhưng họ cũng không biết nói sao cho phải phép. Những nhân viên thông minh luôn biết cách nói không với lãnh đạo đúng lúc đúng chỗ, hơn nữa còn nhận lại được sự tán đồng từ họ.
Nếu đã lựa chọn làm ở cấp quản lý, bạn nhất định phải không ngừng thay đổi bản thân để phù hợp với công ty, phù hợp với văn hóa công ty chứ không phải để công ty hay văn hóa thích nghi với bạn...
Việc đo đếm lượng calo nghiêm ngặt mỗi bữa ăn mang lại cảm giác thật mệt mỏi. Nhưng để hoàn thành việc này cũng không hề khó. Có một trợ thủ đắc lực nhất lại chính là cơ thể của bạn - cụ thể hơn, đó là bàn tay bạn.
Dù là làm công hay kinh doanh riêng đi nữa, cũng cần phải có tiến bộ mỗi ngày. Phải không ngừng học hỏi, đổi mới, khiến giá trị cạnh tranh của bản thân cao hơn người khác, có như vậy mới có thể đứng vững ở bất cứ nơi đâu.