Người sống là phần dương, tâm linh là phần âm. Âm dương đủ đầy thì mọi thứ hanh thông thuận lợi. Trong đó dương phần tượng trưng cho sự cố gắng nỗ lực và chăm chỉ của mỗi cá nhân. Âm phần tượng trưng cho sự hanh thông thuận lợi, quý nhân phù trợ, cơ hội thăng tiến, lộc trời cho và sự may mắn.

Người có dương nhưng thiếu âm thì dù cặm cụi chăm chỉ, cố gắng làm ăn nhưng kết quả không được nhiều, làm 1 có 1, làm 10 có 10. Kiểu người này thường cảm giác có tài nhưng chưa gặp thời, có chí nhưng chưa gặp vận, có nỗ lực nhưng vẫn cứ mãi long đong.
Người có âm nhưng thiếu dương thì cơ hội nhiều nhưng lười biếng, cậy số tốt mà thiếu sự chuyên cần. Người này cả đời an nhàn, cơ hội vượt qua tay, tuy vẫn có kết quả nhưng không xứng đáng với tiềm lực của bản thân. Giống như lực sĩ cử tạ trời cho sức mạnh nhưng cuối cùng chỉ dùng để nâng bịch bông vậy.
Người đủ âm đủ dương, sự nghiệp thăng tiến nhanh chóng, sống biết trước biết sau, không hãm hại không tiểu nhân thủ đoạn khiến âm phần ảnh hưởng, không truy cầu những thứ không thuộc về bản thân. Tuy không gian thương thủ đoạn nhưng lộc lá đầy trời, gặp khó có người giúp, gặp hoạ có người báo, vận thế như mặt trời ban trưa.
Để bổ cứu âm phần thường dùng 3 cách:
1- Làm thiện, tích đức hướng thiện, hành thiện, sống thiện.
2- Phóng sinh, cúng dường, hồi hướng công đức giải nghiệp chướng.
3- Theo đuổi chuyện lễ bái.
Thường thì số 1 và số 2 tuân theo giáo lý nhân quả, có chút gì đó hư vô mờ mịt, đòi hỏi sự thử thách, kiên trì, giác ngộ và chờ đợi sự hồi báo mới ra được kết quả. Vậy nên tâm lý nhanh nhanh chóng chóng, mong hết khổ mong sớm thuận, vẫn luôn là cách thứ 3.
Đi lễ mưu cầu cho cá nhân vốn không có gì sai. Chúng ta là người, sống ở cõi thế gửi gắm niềm tin tâm linh vào sự cầu cúng mong thoát khổ - điều này hoàn toàn đúng với tâm lý, với nhân sinh. Chỉ là chúng ta lễ nhưng chúng ta lại mâu thuẫn.
Người lễ xin sức khoẻ nhưng sáng chiều ăn nhậu, tối ngày chè thuốc, không rèn không luyện, không tập không tu - vậy lấy đâu ra đề kháng để cơ thể khoẻ mạnh. Người lễ xin tiền tài nhưng không làm không chăm, không nỗ lực, không cố gắng - vậy lấy đâu ra lộc lá để phú quý vinh hoa. Người lễ xin tình cảm - nhưng không chuyên tâm, không chung thuỷ, tư tưởng thả thính, tâm hồn háo sắc, háo tài, háo dục - vậy làm sao gặp được người tử tế để tình cảm thăng hoa.
Người lễ xin giải hạn nhưng sống ác với người, sống lỗi với đời, mang cái tâm sân si mà đi trùm thiên hạ - vậy lấy đâu ra đức, lấy đâu ra phúc mà xin giải nghiệp hạn tai ương.
Người lễ xin đỗ đạt nhưng không học hành, không ôn tập. Người lễ xin công danh nhưng dăm ba bữa nhảy việc =, chê công ty, chê đồng nghiệp. Sống đã vốn sai, lễ thế chứ lễ nữa cũng chỉ vậy chứ chẳng hơn.
Cần phải hiểu trong chuyện tâm linh. Việc đi lễ là cái ngọn cây. Còn cách ta sống là cái gốc rễ. Trên đời nào có chuyện góc bưởi mà mọc ra ngọn rau muống. Cũng làm gì có chuyện rễ khoai lang mà mọc ra quả khế vàng. Vậy nên khi cách sống đã là gốc rễ thì trc khi lễ để mưu cầu sự thay đổi trong cuộc sống. Hãy tự vấn mà xem lại cách sống của bản thân mình. Nếu có gì lầm lỗi thì từ từ mà thay đổi. Khi cách sống biến đổi, khi gốc rễ chuyển rời - cái phần ngọn, cũng tự sẽ biến đổi theo.
Ta đi lễ vốn k phải để xin. Ta đi lễ là để có đức tin, có đức tin để thành người tử tế. Thành người tử tế để tiếp tục cố gắng, tiếp tục bền bỉ, tiếp tục chăm chỉ và luôn tin và hiểu: Mọi thứ sẽ sớm ổn, cuộc sống sẽ sớm rực rỡ và thăng hoa.