Bức thư truyền cảm hứng mẹ gửi con gái: Đừng mặc váy nếu con không muốn
Ngày đăng:
06/09/2018
Lượt xem:
529
Toni Hammer, bà mẹ ở thành phố Portland, bang Oregon (Mỹ) đã truyền cảm hứng cho rất nhiều phụ huynh qua Internet với bức thư gửi con gái năm tuổi nhân sự kiện cô bé sắp đi học mẫu giáo. Sau khi đăng lên Facebook ngày 23/9, chia sẻ của cô nhận được hơn 7.000 lượt thích và gần 5.500 lượt chia sẻ.
Cô Hammer có hai con là Lillian (5 tuổi) và Levi (4 tuổi). Cô từng chia sẻ lúc đầu mình không muốn có con, và không hề ngại ngần thừa nhận điều đó. Cô đã từng viết trên blog cá nhân rằng: “Chỉ vì tôi không muốn thám hiểm, không có nghĩa là tôi không yêu thích một chuyến đi.”
“Gửi con gái,
Đừng xin lỗi khi ai đó va vào con.
Đừng nói “xin lỗi vì đã làm phiền”. Con không phải là nỗi phiền hà. Con là một người có những tâm tư và cảm xúc đáng được tôn trọng.
Đừng đưa ra lý do cho việc tại sao con không thể đi chơi với người con không thích. Con không nợ ai một lời giải thích nào cả. Chỉ cần nói đơn giản “Không, cảm ơn” là đủ rồi.
Đừng bận tâm quá nhiều về việc con nên ăn gì trước mặt người khác. Nếu đói, con cứ ăn những gì con muốn đi. Nếu con muốn ăn pizza thì đừng bao giờ lấy salad chỉ vì có những người khác đang đứng quanh đó. Hãy gọi pizza và ăn đi.
Đừng để tóc dài chỉ để khiến ai đó vui.
Đừng mặc váy nếu con không muốn.
Đừng ở nhà vì con không có ai đi chơi cùng. Hãy tự đi chơi để có trải nghiệm của chính mình và cho chính mình.
Đừng kìm nén những giọt nước mắt. Khóc đồng nghĩa với việc con cảm thấy điều gì đó cần bị tống ra ngoài. Khóc không phải là yếu đuối. Đó chỉ là việc bình thường khi là một con người.
Đừng cười vì ai đó bảo con cười.
Đừng sợ những câu nói đùa của mình bị người khác cười nhạo.
Đừng nói “vâng” chỉ vì lịch sự. Hãy nói ‘không’ vì đó là cuộc đời của chính con.
Đừng giấu quan điểm của mình. Hãy nói ra và nói to lên để chính bản thân mình cũng nghe thấy.
Đừng xin lỗi vì đã là chính mình. Hãy dũng cảm, táo bạo và xinh đẹp. Hãy đơn giản là chính bản thân con.”
Từ xưa đến nay, mọi người đều mong muốn con của mình “thông minh lanh lợi”. Họ cho rằng con trẻ thông minh mới có được tiền đồ xán lạn, thông minh mới không bị bắt nạt, tuy nhiên họ lại không biết rằng ‘thông minh’ lại không đồng nghĩa với trí tuệ…
Một danh nhân từng nói trong buổi tọa đàm rằng, con cái có tiền thì dễ mua xe hoặc nhà cho cha mẹ ở, nhưng điều khó làm nhất chính là thường xuyên biểu lộ sắc mặt tường hòa khi chăm sóc mẹ cha…
Chúng ta hoàn toàn có thể dạy trẻ cách trở thành một người tốt, khuyến khích trẻ thường xuyên lặp lại những hành động tốt đẹp để trẻ tập làm quen với lối sống đó.
Tại sao bố mẹ Việt thường vội vàng giúp đỡ con khi thấy con đang loay hoay thay vì để con tự làm? Tại sao những đứa trẻ Việt có ít cơ hội được thể hiện mình trong khi đó bố mẹ chẳng muốn con phải "động tay động chân" cho mệt ra?
Ngoài việc chỉ bảo cách để thành công, cha mẹ cũng cần phải dạy con sống hạnh phúc. Đừng quên nói những lời này với con trước 12 tuổi để con sống vui vẻ hơn.