Thỉnh thoảng lắm mới xem cho 1 anh trai. Anh có vẻ hiền lành trầm tính, mắt thì đượm buồn. Ngồi xem về cuộc sống anh chỉ gật gù nhưng đến lúc xem về tình cảm và sự nghiệp thì a có vẻ hơi cứng người. Rồi anh lặng lẽ kể anh từng có mọi thứ vợ đẹp con xinh, giám đốc 1 công ty gì gì chả nhớ. Đời anh bắt đầu sinh ra ở quê chân chất lên thành phố anh yêu 1 người bạn gái cùng quê và 2 người chia sẻ từng bữa cơm ngọt bùi, từng giọt mơ mộng về cuộc sống đô thị phồn hoa sau này. Yêu lắm chứ e nhỉ? Anh cười còn mình thấy hoang mang. Không hiểu anh tìm thầy bói hay tìm bác sĩ tâm lý. Mà tặc lưỡi kệ cho anh kể.

Anh kể rằng ra trường với cái bằng giỏi tính anh chăm chỉ cần cù không bị những cám dỗ thị thành cuốn đi. Anh tích luỹ được dần rồi cũng đến lúc bùng nổ công nghệ thông tin, đúng ngành anh học và anh cũng lên như diều gặp gió. Anh nhìn nhận được đủ thứ thời cuộc hay đơn giản là anh vào cầu vận đỏ. Anh đụng đâu cũng ra tiền, anh mở công ty riêng. Tiếc là lúc anh giàu lên cũng là lúc tình cảm của anh với cô người yêu mấy năm nhạt dần đi. Anh lạnh lẽo dần xa vời cô ấy theo những cuộc vui, cô ý tuy không có gì nhưng có 1 bầu trời tự trọng, bỏ lại anh không 1 lời oán trách, lặng lẽ về quê xin việc sống cùng bố mẹ.
Anh tự mua được xe rồi tự mua được nhà ở đất Hà Nội. Rồi đến thời kỳ kiều nữ và đại gia. Đầu tiên chỉ là mấy em tay vịn sau mỗi dự án rồi cao cấp dần, rồi anh bắt đầu lặn ngụm trong chốn dân chơi. Rồi anh cũng cưới vợ đẹp con xinh nhà cửa rộng rãi, số dư thừa thãi anh có đủ. Anh nói nhiều rồi tu nước ừng ực. Giữa quán cafe người qua người lại cứ ngó ngó 2 ông con trai ngồi cầm tay tâm sự. Kể cũng dị mà thôi cũng kệ
Nào có biết, sông có khúc người có lúc. Làm ăn phải có lúc thế này khi thế khác vào cầu mãi sao được. Rồi công việc anh khó khăn dần, số dư đem ra bù lỗ, anh mải ăn chơi mà quên đầu tư thêm kiến thức thương trường. Đối thủ mới đối thủ cũ đủ kiểu, anh bán xe rồi bán nhà rồi mua tạm căn nhà khác xa hơn, nhỏ hơn. Đấy cũng là lúc cuộc sống gia đình anh xuất hiện đủ thứ vấn đề lục đục.
Mình cắt lời:
- "Vợ anh đòi bỏ khi khó khăn đúng không?".
Anh gật nhìn có vẻ đắng chát.
Rồi anh hỏi: "Em xem anh có vận hạn thế nào? Liệu có khác không em?".
Haiz không biết thế nào nhưng trong thế giới tâm linh đơn giản đó là nhân quả.
- Nhân anh gieo khi phụ tình người đã cạnh anh suốt những năm nghèo khó. Quả anh gặt là sẽ có người phụ anh lúc anh vào cầu đen.
- Nhân anh gieo khi anh chọn 1 người con gái đến với anh vì tiền. Quả anh gặt là lúc anh hết tiền người con gái đấy sẽ đi.
- Nhân anh gieo là cái sự lười làm ăn chơi trác táng. Quả anh gặt là cái sự vận hạn không kịp trở tay.
- Nhân anh gieo khi anh kết bạn với những người mang chí ăn chơi. Quả anh gặt khi anh khó khăn chẳng bạn nào màng.
Đấy là nhân quả nghiệp báo, cũng chính là vận hạn của anh. Xem 1 lúc có vẻ anh cũng nhẹ lòng hơn, anh thất thểu ra về nhìn bóng lưng anh mà thấy mệt mỏi thay. Vậy đấy giàu đổi bạn, sang đổi vợ nhưng ai biết được đấy là bạn hay là bè, đấy là vợ hay là vẹo.
Cho nên sống trên đời ngoài cái tài, ngoài cái chí còn cần lắm 1 cái tâm. Giữ cho tâm sáng trc những phù phiếm hư vinh. Giữ cho tâm sáng để biết được đâu là cuộc chơi còn đâu là cuộc đời. Vì trên đời này tìm 1 người hưởng thụ cùng không hề khó nhưng tìm được 1 người để có thể cùng nhau trải nghiệm những khó khăn, cho nhau dựa vào và nắm tay nhau đi đến cuối cuộc đời thì gần như là 1 điều không tưởng. Anh đã có tiếc rằng anh lại buông.