Thỉnh thoảng tôi lại nghe 1 vài anh chị hỏi:
- Số tiền cho bạn A , bạn B hay bạn C vay có đòi được không?
Thường thì không cần xem tôi cũng thấy đòi được đã chẳng phải hỏi, muốn giả đã chẳng phải chờ lâu.

Người đi vay thường được chia làm 2 lí do:
1. Loại thứ nhất: Vay để ăn tiêu, vay xong không muốn trả. Vì tiền vay mượn cầm đi ăn tiêu thì cảm giác mang ơn, tri ân không nhiều. Khi bị đòi nợ cảm giác sắp bị thiến đến nơi. Vậy nên không trả.
2. Loại thứ 2: Vay có việc thật, khó khăn thật sau khi vay giải quyết xong công việc, cũng có tri ân, cũng có nhớ nhung sự được giúp đỡ. Nhưng khi trả nợ cũng thấy xót xót, giả lắt nhắt vì 1 phần cắn rứt lương tâm, không hẳn là không trả nhưng chây lì, ai không kiên nhẫn kiên trì thì khó mà đòi lại được đủ số tiền đã cho vay.
Vay tiền không trả cũng được chia làm 2 kiểu người:
- Kiểu 1: Vay xong > vẫn khó khăn > không trả được.
- Kiểu 2: Vay xong > vẫn ăn chơi > có điều kiện nhưng không thích trả.
Kiểu 1 còn tạm chấp nhận được còn kiểu 2 thì thật thối nát lắm thay, xã hội đi xuống, tự trọng con người thấp, giờ kiểu 2 lại nhiều hơn kiểu 1.
Cần phải hiểu khi bạn vay mượn, có thể do thân thiết mà không cần giấy tờ cũng không cần vật gì cầm cố nhưng thực tế bạn đã thế chấp lại là lòng tự trọng, tình bạn/tình thân/tình yêu, nhân cách làm người và tự tôn của chính bản thân bạn. Khi bạn không trả đồng nghĩa bạn mất đi tất cả những điều đó và bạn trở nên ti tiện, hèn kém, bần tiện đi.
Bạn tự thanh minh bằng những câu:
- Ui zào có mấy triệu nó cứ đòi suốt.
- Tao thiếu gì tiền chẳng qua tao có thích trả hay không thôi.
Sự thanh minh này không giấu được sự cắn rứt lương tâm khi bạn tự vấn, sự thanh minh này chỉ là biện pháp bạn chữa cháy để bản thân mình cảm thấy thoải mái hơn.
Cần phải hiểu về mặt tâm linh, vạn sự vay mượn đều ứng theo luật có vay thì có trả. Người vay tiền không trả không có nghĩa là người đó thắng. Người vay tiền không trả thì ứng với việc mất đi 1 phần sức khoẻ, 1 phần vận may, 1 phần tài lộc chuyển sang cho người cho chủ nợ.
Người vay tiền không trả cuộc sống càng ngày càng không thuận lợi, thành quả càng ngày càng ít, tiền tài càng ngày càng kém. Các mối quan hệ càng ngày càng xa cách. Ngẫm nghĩ lại vẫn không hiểu nguyên do. Vậy là vì chiếm đoạt các giá trị hữu hình không phải của mình lại trả giá bằng vô vàn giá trị vô hình tích cực của bản thân.
Cần phải hiểu người cho bạn vay tiền khi bạn hỏi mượn, không hẳn là vì người ta giàu hơn hay vì người ta thừa tiền hơn những người quen khác của bạn mà đơn giản là vì người ta trân trọng con người bạn hơn, trân trọng mối quan hệ với bạn hơn. Vậy nên thay vì lựa chọn bàng quan không quan tâm không giúp đỡ người ta lại lo lắng cho bạn, lựa chọn tin tưởng và lựa chọn giúp đỡ không tính toán nghĩ suy.
Vậy thì hãy sống sao cho đúng và phù hợp với niềm tin và sự trân trọng đấy. Bởi vì người có thể cho bạn vay tiền có thể giang tay ra cưu mang khi bạn gặp khó cũng là số ít người bạn có thể coi là tri kỉ và tâm giao.
"Cái gì mình không muốn thì đừng bắt người khác chịu". Bản thân mình không muốn bị ai vay tiền không trả thì đừng bắt người khác chịu. Bản thân mình không muốn bị thiệt thòi, bị thất vọng khi đặt tin tưởng sai chỗ thì đừng bắt người khác chịu.
Câu nói: "Bạn ơi mình đang có chuyện bạn cho mình vay 1 ít tiền mấy hôm mình có mình gửi lại" có được mấy người còn nhớ không quên.