Bạn có tin rằng “Chính bạn sẽ thay đổi được số phận của chính mình không?” Tôi không tin vào điều đó...cho đến khi tôi gặp được Thiên Ngọc.
Tôi sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả ở một huyện nhỏ của tỉnh Lâm Đồng. Những năm đầu tiên học cấp 1 tôi đã được gắn mác 3 chữ “con nhà nghèo”. Một đôi dép quai hậu thôi mà suốt 1 tháng trời đầu năm học lớp 4 nó cứ đều đều xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Đến năm cấp II để con cái có điều kiện tốt hơn, ba mẹ đưa bốn chị em tôi lên Thành Phố Đà Lạt để học. Một căn phòng trọ có vài chục mét vuông mà chen chúc 6 người ở. Mẹ đi làm thuê hết chỗ này đến chỗ khác, làm ngày không đủ, buổi tối còn kiếm công việc làm thêm. Bố bắt đầu đi theo những công trình xây dựng, ban đầu thì sáng đi tối về, sau đó thì đi các tỉnh để làm việc. Là chị cả trong nhà, tôi sớm nhận ra kinh tế quan trọng đối với gia đình tôi biết nhường nào. Chỉ vì thiếu kinh tế mà biết bao nhiêu bữa cơm thiếu bố, chỉ vì thiếu kinh tế mà trời đêm lạnh như cắt của tiết trời Đà Lạt mẹ tôi vẫn lặn lội ngoài đường, và... chỉ vì thiếu kinh tế tôi chẳng dám đi cùng các bạn học trong các buổi sinh hoạt nhóm hay trong các cuộc đi chơi ngày lễ, Tết ..
Ba Mẹ tôi thường nhắc bốn chị em tôi rằng “nhà mình nghèo bố mẹ đã không được học hành nên chỉ biết làm ruộng vườn, giờ các con phải cố gắng học thật giỏi để tránh xa cuộc sống bán mặt cho đất, bán lưng cho trời giống như bố mẹ”. Lúc đó tôi chỉ nghĩ học giỏi, học thật giỏi sẽ giúp gia đình tôi thoát nghèo và đó cũng là lí do tôi được học hết cấp III đều nhờ vào học bổng cũng như tiền trợ cấp của Thành phố, trường học dành cho học sinh nghèo học giỏi. Nhưng đâu phải tới đó là dừng lại, cái khó khăn trong tôi lại xuất hiện.
“Tôi nên nghỉ học để đi làm hay học tại Đà Lạt hay xuống Sài Gòn?” là câu hỏi khiến tôi trăn trở. Thế rồi nhờ sự động viên của bạn bè, thầy cô tôi quyết định xuống Sài Gòn học Đại học để bản thân được cơ hội phát triển lớn hơn, ngày tôi rời khỏi nhà có thể nói là ngày tôi rơi nước mắt nhiều nhất vì nỗi lòng “Tôi đi rồi ai sẽ phụ giúp mẹ trông em, tôi đi rồi ai sẽ là người tâm sự mỗi khi mẹ buồn, mẹ lo, mẹ mệt, mẹ bệnh....".
Xuống đến Thành phố, ngoài giờ học, tôi kiếm thật nhiều công việc làm thêm để mẹ không phải vất vả gom góp, xoay sở từng đồng tiền gửi xuống cho tôi ăn học. Tôi cố gắng nỗ lực để chờ đợi ngày tốt nghiệp, ngày có được tấm bằng. Nhưng phải chăng cuộc đời không như những gì ta mong ước. Sau cánh cửa Đại Học, tôi chật vật kiếm việc làm, ra trường không kinh nghiệm, không người nâng đỡ... cái giấc mộng cuộc sống thay đổi khi cầm trên tay tấm bằng Đại Học phút chốc tan vỡ, ngay thời điểm đó dường như tôi đã tin vào hai chữ “Số Phận”.
Và cái duyên đã đưa tôi đến Thiên Ngọc nhờ một người anh tình cờ gặp tại nhà sách. Thiên Ngọc như một cái phao cứu tôi giữa dòng nước mênh mông. Quả thật "khi cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra, đôi khi còn to rộng hơn cánh cửa cũ rất nhiều". Một môi trường với những con người hòa đồng, thân thiện, một môi trường đón nhận tất cả mọi người không phân biệt tầng lớp, học thức, hay địa vị xã hội... một môi trường đã giúp một cô gái nhút nhát, tự ti và mặc cảm như tôi đã mạnh dạn hơn, tự tin hơn, giống như phương châm Công ty “Trước khi thành công ta phải thành nhân” Con người tôi được thay đổi mà dường như bạn bè cũ phải kháo nhau “Sao Tân nó thay đổi 180 độ thế nhỉ? Không phải Tân ngày xưa nữa”. Đến với nơi đây tôi không có cảm giác bị lạc lõng giữa vạn người, không có cảm giác người cũ ăn hiếp người mới, mà tôi thấy sự tận tâm giúp đỡ bạn mới của tất cả anh, chị đi trước,giúp đỡ, hỗ trợ cùng nhau đi lên, người đi trước muốn thành công thì phải giúp đỡ những người đi sau thành công. Đó là giá trị của tính nhân văn mà không phải nơi nào cũng có được. Điều quan trọng hơn hết là ở chính nơi đây đã cho tôi một nghị lực vươn lên, có thêm niềm tin vào cuộc sống, đặc biệt là niềm tin rằng tôi có thể thay đổi được số phận của chính mình.
“Trời định chỉ có 3-7 có ở chính ta”. Từ ước mơ chỉ cần 5 triệu một tháng, tôi cố gắng làm và học tập và rồi 5 triệu ấy không là ước mơ nữa mà nó được trở thành hiện thực và thay đổi theo thời gian lên 10 triệu, 20 triệu, 50 triệu… thậm chí là hơn 500 triệu một tháng. Thay vì ngày xưa tôi về nhà chỉ nhận những ánh mắt coi thường, cười nhạo không ngừng từ bạn bè mà còn cả những người thân và nói rằng sao tôi có thể thành công được trong lĩnh vực này. Lúc đó tôi chỉ nghĩ: "không gì là không thể, và chỉ có kết quả mới chứng minh tất cả…". Cứ như thế để cho tới ngày hôm nay tôi tự lúc nào đã trở thành niềm tự hào của Ba mẹ, là ánh nhìn ngưỡng mộ của bạn bè cùng trang lứa.
Mở được cơ sở giúp đỡ tuyến dưới làm việc và phát triển, giúp các cô chú đến Công ty làm liệu trình tiện lợi mà không phải đi xa. Đối với tôi thành công không dừng lại tại những thành quả tôi có được về vật chất, mà quan trọng hơn là ngoài tôi ra tôi còn giúp được ba mẹ có sức khỏe, giúp được em trai em gái có một sự nghiệp để ổn định cho tương lai. Ngoài gia đình mình ra thì tôi luôn muốn mang những kiến thức có được giúp tất cả cô chú, anh chị chuyên viên kinh doanh người nhà ở tất cả các tỉnh thành để phát triển sự nghiệp của mình nhiều hơn nữa. Nhưng những con số ấy và thành quả có được để so sánh với những anh chị cùng làm tôi còn phải cố gắng, phấn đấu phát huy nhiều hơn nữa, không ngừng tiến về mục tiêu phía trước. Người ta làm được thì tôi nhất định cũng phải làm được!
Tôi cảm ơn Ngài Tổng Tài, Tổng Tô đã mang ngành nghề, tạo môi trường cho mỗi người con Thiên Ngọc nói riêng và người dân Việt Nam nói chung được nắm bắt cơ hội thay đổi cuộc sống, xóa từ “nghèo” trong từ điển của bản thân. Cám ơn chị Lệ Mai, các vị Chuyên Gia cùng toàn thể các Anh Chị nhân viên đã tận tình giúp đỡ và có những định hướng, chiến lược giúp tôi làm tốt hơn. Cảm ơn Tuyến trên, tuyến dưới đã đang và sẽ đồng hành cùng tôi trên từng bước đường chinh phục sự nghiệp Thiên Ngọc Minh Uy.
THÔNG TIN:
Name: Đoàn Thị Mỹ Tân
MSVT: 10404039
Cấp bậc: TP. Ruby
Hotline: 0902.102.717
Facebook: Tan Doan