
Thiền sư trả lời:
- Bổ củi, gánh nước, nấu cơm.
Vậy sau khi đã đắc đạo thì sao, thưa Thầy?
- Người đó hỏi tiếp.
- Bổ củi, gánh nước, nấu cơm! Thiền sư trả lời.
- Thưa Thầy con không hiểu, vẫn là công việc như vậy mà?
Đúng vậy, nhưng có điều:
- Trước khi đắc đạo thì khi bổ củi ta lại nghĩ đến việc gánh nước, khi gánh nước lại nghĩ đến chuyện nấu cơm.
- Còn bây giờ, khi bổ củi ta biết mình đang bổ củi, gánh nước ta biết mình đang gánh nước.
Tức là tâm ta luôn an trú trong CHÁNH NIỆM
CÂU CHUYỆN THÌ HAY ĐÓ NHƯNG BIẾT ĐIỀU NÀY ĐỂ LÀM GÌ?
Đây là cách bạn hiểu mình, từ đó bạn hiểu người. Rằng,... ai cũng có bản tính vốn thế.
Giật mình hơn, bản tính ta ghét nhất cũng bản tính thánh thiện nhất của ta được bao bọc bởi LÒNGTHAM
Hiểu mình sẽ dẫn đến hiểu người. Từ đó bớt phát xét hơn
Khi bạn bớt phán xét hơn, tâm sẽ bình an, giữ được năng lượng, an nhiên tự tại, trí huệ, sống tốt hơn