Là cha mẹ nhất định phải dạy con hai điều này, chỉ cần hai điều này là đủ
Ngày đăng:
06/09/2018
Lượt xem:
767
Tỉ phú Hong Kong Yu Pang-Lin vừa qua đời ở tuổi 93, để lại di chúc hiến toàn bộ tài sản trị giá khoảng 2 tỉ USD cho hoạt động từ thiện.
“Nếu các con tôi giỏi hơn tôi thì chẳng cần phải để nhiều tiền cho chúng. Nếu chúng kém cỏi thì có nhiều tiền cũng chỉ có hại cho chúng mà thôi” – ông Yu Pang-Lin khẳng định.
Yu Pang-Lin không phải là người đầu tiên trên thế giới “keo kiệt” với con nhưng lại hào phóng với xã hội. Người giàu nhất thế giới – Bill Gates – từng tuyên bố sẽ chỉ để lại cho con 0,05% tổng tài sản kếch xù của mình. Báo chí hỏi tại sao lại như vậy, ông trả lời đại ý: Con tôi là con người, mà đã là con người thì phải tự kiếm sống, không chỉ kiếm sống để phục vụ chính bản thân mình mà còn phải góp phần thúc đẩy xã hội. Đã là con người thì phải lao động. Tại sao tôi phải cho con tiền?
Tỉ phú Warren Buffett (bên trái) và tỉ phú Bill Gates (bên phải)
Nhưng cũng có những người con sẵn sàng từ chối thứ mà “đời bố hi sinh” để “củng cố” cho mình. Stephen Covey – người từng được tạp chí Time bầu chọn là 1 trong 25 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới, tác giả cuốn sách nổi tiếng 7 thói quen để thành đạt – viết di chúc để lại tiền cho con và ra đi năm 2012.
Cả chín người con không ai nhận tiền. Họ lý giải rất giản dị rằng họ là những người bình thường và hoàn toàn có thể tự lao động, tự kiếm sống được.
Tương tự, tỉ phú Warren Buffett viết di chúc chỉ để lại 10% tài sản của mình cho con, còn lại là làm từ thiện. Tuy nhiên, ba người con, dù không phải quá giàu có, cũng từ chối và dành luôn số tiền đó cho từ thiện.
Những người cha kiên quyết không để lại tiền cho con hoặc những người con quyết liệt không nhận tài sản thừa kế chắc chắn không phải là những người không coi trọng đồng tiền, vì hơn ai hết họ đã phải đổ mồ hôi, công sức và trí tuệ cả đời để tạo dựng nên sản nghiệp.
Tuy nhiên, họ cũng hiểu có một thứ còn quý giá hơn tiền, quan trọng hơn tiền, đó chính là trách nhiệm, mà trước hết là trách nhiệm với chính mình (tự mình phải chịu trách nhiệm về mình), rồi trách nhiệm với gia đình, cộng đồng, xã hội… Họ cũng ý thức được một cách sâu sắc ẩn họa của việc xài những đồng tiền không do chính mình làm ra.
Cha mẹ cần dạy con ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự chịu trách nhiệm
Có người nói rằng có hai thứ mà cha mẹ cần trang bị cho con cái và chỉ hai thứ đó là đủ, còn không, nếu có để lại cho con thứ gì đi nữa mà thiếu hai thứ đó thì coi như chưa cho con gì cả.
Hai thứ đó là: ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự chịu trách nhiệm.
Một con người biết trách nhiệm và có năng lực để thực hiện điều đó, thì khi đi học sẽ học thực, học vì chính bản thân mình (chứ không phải kiểu học đối phó; mua điểm, mua bằng; học vì cha, vì mẹ); còn khi trưởng thành, đi làm, sẽ làm hết mình, tự giác và luôn hướng tới hiệu quả cao nhất (không phải làm một cách thụ động hay làm gian, làm dối như một vài trường hợp mà không khó cũng có thể nhận diện được ở nhiều cơ quan, công sở)…
Cha mẹ có thể không để lại tiền cho con, nhưng chỉ cần để lại cho con ý thức trách nhiệm và trang bị cho con năng lực để tự chịu trách nhiệm thông qua giáo dục làm người, giáo dục làm việc, ấy là đã để lại một sản nghiệp đồ sộ cho con rồi.
Từ xưa đến nay, mọi người đều mong muốn con của mình “thông minh lanh lợi”. Họ cho rằng con trẻ thông minh mới có được tiền đồ xán lạn, thông minh mới không bị bắt nạt, tuy nhiên họ lại không biết rằng ‘thông minh’ lại không đồng nghĩa với trí tuệ…
Một danh nhân từng nói trong buổi tọa đàm rằng, con cái có tiền thì dễ mua xe hoặc nhà cho cha mẹ ở, nhưng điều khó làm nhất chính là thường xuyên biểu lộ sắc mặt tường hòa khi chăm sóc mẹ cha…
Chúng ta hoàn toàn có thể dạy trẻ cách trở thành một người tốt, khuyến khích trẻ thường xuyên lặp lại những hành động tốt đẹp để trẻ tập làm quen với lối sống đó.
Tại sao bố mẹ Việt thường vội vàng giúp đỡ con khi thấy con đang loay hoay thay vì để con tự làm? Tại sao những đứa trẻ Việt có ít cơ hội được thể hiện mình trong khi đó bố mẹ chẳng muốn con phải "động tay động chân" cho mệt ra?
Ngoài việc chỉ bảo cách để thành công, cha mẹ cũng cần phải dạy con sống hạnh phúc. Đừng quên nói những lời này với con trước 12 tuổi để con sống vui vẻ hơn.